Tổ Quốc Lâm Nguy - Đại Họa Bắc Thuộc

.
Tổ Quốc Lâm Nguy - Đại Họa Bắc Thuộc
 .


 

Những bài viết chọn lọc:

Một bịp! Một bịp! Lại Một bịp! - Duyên Lãng Hà Tiến Nhất

 


Chúng ta đang phải đấu tranh chống lại bọn Việt Gian Cộng Sản, một thế lực cực kỳ hiểm độc và gian ác, so với thực dân Pháp hay bọn Hán Chệt chúng còn nguy hiểm hơn gấp ngàn lần, vì chúng cũng là người Việt cũng máu đỏ da vàng, cũng cùng 1 nguồn gốc con Hồng cháu Lạc, chúng núp dưới danh nghĩa đồng bào của chúng ta, thậm chí chúng cũng là người thân của chúng ta.  Đây là cuộc chiến khó hơn bất kỳ cuộc chiến dành độc lập nào, nó đòi hỏi chúng ta phải hết sức tỉnh táo trước cạm bẫy do chúng giăng ra. Xin nhắn nhủ tới các Chiến Sĩ Đấu Tranh Quốc Nội, hãy tự chuẩn bị cho mình những biện pháp an toàn trước khi tham gia đấu tranh, đừng để số phận của mình phải kết thúc bi thảm trong các trại tù của VGCS một cách bí ẩn. Với những người Việt Tỵ Nạn CS, xin đừng vì ngây thơ mà tiếp tay cho quân thù.
  ***
Hiện nay, đất nước đã rơi vào cảnh thực sự lâm nguy, không phải chỉ bởi sự xâm lược của TàuCộng đang hiện hữu mà là bởi những khái niệm đã bị hoàn toàn đảo lộn tại Việt Nam. Người yêu nước thì bị gọi là Việt Gian, lũ bán nướcthì được gọi là yêu nước, bọn phản quốc thì ngẩng cao đầu, người cứunước thì phải lẩn tránh. Lịch sử bị đảo lộn, người tốt kẻ xấu lẫnlộn, sự chen chân phá hoại của VGCS ở khắp mọi nơi, từ cộng đồng đếntổ chức tôn giáo, gây nghi hoặc chán nản cho tất cả những người còn tấm lòng với đất nước. Khi tốt xấu không phân biệt được, đúng sai không rõ ràng, trắng đen lẫn lộn, tức là luân lý bị mất, xã hội cũngnhư con người sẽ rơi vào trạng thái của những con vật, làm theo bản năng. Như vậy nếu nước chưa mất, thì cũng sẽ mất, dân tộc có còn thìcũng sẽ bị đồng hóa. Ngược lại, đạo lý còn thì dầu, nước có mất vẫnlấy lại được, dân tộc có lưu vong cũng không bị xóa sổ, ngày tăm tốiqua thì tương lai sáng lạn sẽ tới, giống như Nguyễn Trãi từng viết“Càn Khôn Bĩ Rồi Lại Thái, Nhật Nguyệt Hối Rồi Lại Minh”
Vì vậy, hãy phục hưng lại tinh thần yêu nước, tự tôn dân tộc của 2 vị anh hùng dân tộc Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, hãy tự hào khi là một thành viên của Đảng Cần Lao, hãy phục hoạt lại những chân giá trị của lịch sử, biết kế thừa trên những nền móng mà tiền nhân đã dày công xây dựng. Những kẻ đang tìm cách phá hoại hình ảnh tốt đẹp của2 vị anh hùng dân tộc họ Ngô cũng như Đảng Cần Lao, là những tên Việt Gian đang là tay sai Thực Dân Đỏ tức Việt Gian Cộng Sản hoặc tay sai của chúng. Những người Việt yêu nước cần phải có hành động thích đáng trừng phạt lũ phản dân tộc này.  Trọng Tín



.
Đại họa Bắc Thuộc
.

Phạm Đình Hưng
Một sự thật đau đớn đang hiện trước mắt người Việt chúng ta: Đại họa Bắc thuộc lần thứ hai dường như sắp xảy ra trong thập niên thứ hai của thế kỷ 21.
Sự lệ thuộc của Việt Nam đối với Trung Quốc đã bắt đầu từ lúc Hồ Quang (bí danh của Nguyễn Tất Thành) đến Diên An, thủ đô của Hồng quân Trung Cộng, năm 1938 gia nhập đảng Cộng sản Trung Quốc, tham gia các hoạt động của đảng nầy tại Hoa Nam và trở về mật khu Pác Bó ở Cao Bằng năm 1941. Để tái lập ảnh hưởng của Trung Hoa đã mất đối với Việt Nam từ năm 1862 sau khi quân Thanh đại bại trước liên quân Anh-Pháp, Mao Trạch Đông đã chỉ thị Nguyễn Tất Thành (lấy bí danh Hồ Chí Minh của Hồ Học Lãm từ năm 1943), một đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc, về Việt Nam tiến hành liên tục hai cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt để tàn phá đất nước, chia rẽ dân tộc, gây hận thù giai cấp, giết sạch trí thức, phá tan nội lực của dân tộc Việt. Hồ Chí Minh đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ do Mao Trạch Đông giao phó trườc khi đi chầu hai sư tổ Karl Marx và Lenin.
Mặc dầu năm 1949 Pháp đã chánh thức trao trả độc lập cho Việt Nam với hiệp định Elysee ngày 8-3-1948, Hồ Chí Minh vẫn tiếp tục chiến tranh và sang Tàu hai lần (năm 1950 và 1951) cầu viện Trung Cộng gởi quân chí nguyện và phương tiện chiến tranh qua Việt Nam giúp bộ đội Việt Minh đánh Pháp để chiếm đoạt quyền bính. Giống như vua Lê Chiêu Thống nhà Hậu Lê, sự cầu viện của Hồ Chí Minh đã cho phép Trung Cộng gởi binh sĩ và cán bộ chánh trị xâm nhập Bắc Việt, huấn luyện cán bộ và sĩ quan bộ đội Việt Minh để tuyển chọn người thân tín bố trí trong các cơ quan của Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam. Viện trợ của Trung Quốc đã đưa Hồ Chí Minh lên ngai vàng Bắc bộ phủ và ngự trị miền Bắc Việt Nam sau sự sụp đổ của chiến lũy Điện Biên Phủ trong cơn bão lửa của pháo binh Trung Quốc dưới quyền chỉ huy của tướng Tàu Vi Quốc Thanh. Nhớ ơn Trung Quốc đã đưa ông ta lên đến tột đỉnh vinh quang và quyền lực, Hồ Chí Minh đã chỉ thị Phạm văn Đồng, Thủ tướng của miền Bắc Việt Nam, chánh thức chuyển nhượng cho quan thầy chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa với giác thư ngày 14-9-1958. Theo gương bán nước của Hồ Chí Minh, các đồ đệ của người tay sai cộng sản Nga-Tàu đã kế tiếp nhau cắt đất, biển và tài nguyên của Việt Nam dâng lên thiên triều Bắc kinh để đền đáp công ơn đã giúp miền Bắc thôn tính miền Nam năm 1975 và chống lưng cho chế độ cộng sản Việt Nam tiếp tục ngự trị và bóc lột nhân dân Việt Nam đến tận xương tũy sau sự sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa tại Đông Âu:
-   Ký kết dưới thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu hai hiệp định dâng đất bán biển cho Trung Quốc;
-   Ký kết dưới thời Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh một số hợp đồng dâng cho Trung Quốc nhiều tài nguyên quý giá dưới biển và trên cao nguyên Trung phần;
-   Ký kết dưới thời Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nhiều hợp đồng với các tỉnh Vân Nam, Hải Nam và Quảng Tây với tư cách một thực thể (entity) chánh trị tương đương với một tỉnh của Trung Quốc;
-   Cho người Tàu thuê mấy trăm ngàn kí lô mét vuông rừng đầu nguồn tại 18 tỉnh để khai thác với các công nhân đến từ Trung Quốc;
-   Đăng ký hồ sơ thềm lục địa nối dài của Việt Nam để mặc nhiên công nhận trước Liên Hiệp Quốc chủ quyền của Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa;
-  Cho phép người Tàu tự do vào ra Việt Nam miển chiếu khán nhập cảnh, lập làng riêng để lưu trú và kinh doanh tại nhiều tỉnh.
Trong quan hệ chánh thức với Trung Quốc, Việt Nam ngày càng mất độc lập tự chủ: nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã tỏ ra hèn yếu, sợ sệt khúm núm trước quan thầy Tàu. Các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đã hành động không khác gì các Thái thú của Trung Quốc trong thời kỳ Bắc thuộc lần thứ nhứt: đàn áp, bắt giam và đánh đập những người Việt yêu nước biểu tình hoặc bày tỏ ý kiến phản kháng Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam để dập tắt lòng yêu nước của dân tộc Việt. Các biểu hiện cụ thể của các lãnh đạo cộng sản ngày nay cho thấy đảng Cộng sản Việt Nam muốn tôn trọng sự cam kết bí mật của phái đoàn đảng Cộng sản Việt Nam  tại hội nghị Thành Đô năm 1990 theo điều kiện của Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân: Trong thời hạn 30 năm phải sát nhập nước Việt Nam vào mẫu quốc Trung Hoa với cương vị một tỉnh hoặc một khu tự trị giống như Khu Tự Trị của dân tộc thiểu số Choang (Tày) trong tỉnh Quảng Tây. Vấn đề nhạy cảm nầy đã được đề cập trong cuộc họp mật giữa Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 của Việt Nam do tướng việt gian Nguyễn Chí Vịnh chỉ huy trước đây. Tướng Nguyễn Chi Vịnh là con của cố Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, một Ủy viên bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam nổi tiếng thân Trung Quốc lúc Hồ Chí Minh còn sống. “Hoàng tử” Nguyễn Chí Vịnh còn là con nuôi của Đại tướng An Nam Quốc Vương Lê Đức Anh, người đã đạo diễn sự thần phục Trung Quốc của Cộng Sản Việt Nam năm 1990.
Từ năm 1986 đến nay, áp dụng mô hình Trung Quốc, Việt Nam cộng sản chỉ là một phiên bản của đế quốc nầy. Hầu hết các Ủy viên bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam do đại hội đảng thứ 11 họp từ ngày 12 đến ngày 19 tháng 1 năm 2011 bầu lên đều có lập trường thân Trung Quốc. Một bằng chứng là sau khi Hoa Kỳ bày tỏ ý muốn can thiệp giải quyết các tranh chấp chủ quyền trên biển Đông giúp Việt Nam và các nước Đông Nam Á thoát khỏi sự khống chế của Trung Quốc, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng bộ Quốc Phòng Việt Nam, vội vàng bay qua Bắc kinh yết kiến Bộ trưởng bộ Quốc Phòng Trung Quốc để trấn an và công bố chánh sách Ba Không của Việt Nam: không liên minh với bất cứ quốc gia nào, không cho quốc gia nào thuê hải cảng của Việt Nam và không liên kết với quốc gia nào để chống lại một quốc gia khác. Chánh sách Ba Không của Việt nam cộng sản nhằm mục đích ngăn chận sự can thiệp của Hoa Kỳ vào các tranh chấp ở Biển Đông. Ngoài ra, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh còn loại bỏ vần đề Biển Đông ra khỏi nghị trình hội nghị mở rộng của các Bộ trưởng bộ Quốc Phòng khối ASEAN ngày 10-10-2010. Đồng thời, trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết của Việt Nam cộng sản cũng tuyên bố Việt Nam chống lại sự can thiệp của bất cứ quốc gia nào.
Khi công bố chánh sách Ba Không của Việt Nam tại Bắc kinh, Thứ trưởng bộ Quốc Phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh đã tỏ ra có một thế lực quá lớn. Thật vậy, vị trí quan trọng của Nguyễn Chí Vịnh đã được nâng lên trong đai hội thứ 11 của đảng Cộng sản Việt Nam: Nguyễn Chí Vịnh đã được bầu cử vào Ban Chấp hành Trung Ương cùng một lượt với con của cựu Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh (Nông Quốc Tuấn) và con của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhân vật  nầy thân Trung Quốc từ đời cha đến đời con có thể được bầu giữ chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam trong 5 năm sắp tới.
Trước lập trường thân Trung Quốc và kiên trì xây dựng chủ nghĩa xã hội của đảng Cộng sản Việt Nam, Hoa Kỳ sẽ bỏ mặc không can thiệp vào vấn đề Biển Đông để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam. Ngay cả trường hợp Việt Nam bị sát nhập vào Trung Quốc cũng sẽ không động lòng trắc ẩn của Hoa Kỳ trong khi quan hệ kinh tế Mỹ-Hoa nồng ấm trở lại sau chuyến công du Mỹ quốc của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào trong tháng 1 năm 2011.
Muốn tránh khỏi đại họa mất nước và mất dân tộc, nhân dân Việt Nam phải dũng cảm và nhanh chóng loại bỏ kẻ nội thù tay sai của đế quốc Trung Hoa. Nếu an phận cúi đầu mãi mãi trước bọn cường quyền và cường hào ác bá cộng sản, người Việt trong nước sẽ phải chấp nhận thân phận nô lệ của Hán tộc phương Bắc giống như nhân dân Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông và Mãn Châu. Hãy noi gương tiền nhân anh dũng đấu tranh bảo vệ độc lập tự chủ của Việt Nam. Hãy noi gương nhân dân Tunisia nổi dậy lật đổ chế độ độc tài tham nhũng đã và đang tiếp tay với Hán tộc áp đặt nền Bắc thuộc lần thứ hai trên đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta.



.
Tỉnh Hay Khu Tự Trị
.


 (Hội Nghị Sát Nhập VN Vào China: Tỉnh Hay Khu Tự Trị ?

Wikileaks – Kế hoạch cho Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh

Biểu tượng Wikileaks Hội Nghị Sát Nhập Việt Nam vào China : Tỉnh hay Khu Tự Trị ? (Ninh Cơ ghi lại. Trích tài liệu chép lại từ băng ghi âm cuộc họp mật giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam để lưu trữ, được bảo quản theo chế độ tuyệt mật).Tin liên quan:Và cái gì chờ đợi cũng đã đến, khi tổ chức Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời liên quan đến Việt nam. Đó là biên bản họp kín giữa ông Nguyễn Văn Linh Tổng BT Đảng CSVN, ông Đỗ Mười Chủ tịch HĐBT đại diện cho phía Việt nam và ông Giang Trạch Dân Tổng BT và ông Lý Bằng Thủ tướng Chính phủ đại diện cho phía Trung quốc Trong hai ngày Ngày 3-4/9/1990 tại Thành đô.
Việt gian Đỗ Mười và Vg Nông Đức Mạnh
Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa kỳ tại Việt nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ “… Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây…. Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020)để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”.
[Việt gian Ng Văn Linh]
Những ngày này, những tin tin thời sự quốc tế thuộc hàng đầu trên các kênh truyền hình ngoại quốc nổi tiếng như BBC, CNN.. chắc chắn sẽ là tin về sự căng thẳng của hai miền Nam – Bắc Triều tiên đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến tranh trên bán đảo Triều tiên chắc chắn là vấn đề số một và vấn đề thứ hai là những thông tin mà tổ chức Wikileaks dọa sẽ công bố công khai những tin tức tuyệt mật của ngành ngoại giao Hoa kỳ.
Được biết những thông tin mà Wikileaks dọa công khai bao gồm 251.287 tài liệu mà Wikileaks có được là tin trao đổi giữa 250 đại sứ quán và lãnh sự quán Hoa Kỳ tại hơn 90 nước trên thế giới với Washington. Cũng theo thông báo của tổ chức Wikileaks cho biết hiện nay họ có trong tay những thông tin liên quan đến Việt nam, đó là những tài liệu từ các cuộc trao đổi giữa các nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Việt Nam và chính phủ Mỹ, với hơn 2.300 bức điện tín gửi đi từ Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội và gần 800 từ Lãnh sự quán ở thành phố Hồ Chí Minh. Theo họ, trong số hơn 3100 điện tín này có cả những loại thuộc diện “tuyệt mật”.
[Việt gian Đỗ Mười]
Cho tới nay Wikileaks mới công bố nội dung của hơn 200 bức điện tín trong số hơn 251.287 bức mà họ có và trong số các thông tin ít ỏi được công bố nhỏ giọt ngày hôm nay (30/11)có hai tin liên quan đến Trung quốc và Bắc Triều tiên rất có giá trị. Đó là tin các quan chức Trung quốc tuyên bố ủng hộ thống nhất hai miền Bắc và Nam Triều tiên vào thời gian sau hai năm lãnh tụ Kim Jong Il qua đời, và chính quyền mới của nước Triều tiên thống nhất sẽ do chính quyền Soul quản lý. Và tin thứ hai là phát biểu của một quan chức cao cấp Trung quốc nói với Thứ trưởng Ngoại giao Nam Triều tiên, khi cho biết rằng thế hệ lãnh đạo trẻ Trung quốc hiện nay không hài lòng và coi chính thể ở Bắc Triều tiên của gia đình họ Kim là đưa trẻ hư không biết nghe lời.
Hai tin rò rỉ kiểu này khác hẳn với sự hiểu biết và phán đoán của mọi người về thái độ của Trung quốc với Bắc Triều tiên, đó là ai cũng nghĩ rằng bằng mọi giá không bao giờ Trung quốc bỏ rơi nước láng giềng cộng sản đàn em này. Có lẽ những tin bí mật của Wikileak tiết lộ rất có giá trị như họ thông báo trước, vì thế sẽ còn có nhiều tin động trời trong số 3.100 bức điện từ các cuộc trao đổi giữa các nhà ngoại giao Hoa Kỳ ở Việt Nam và chính phủ Mỹ, được gửi đi từ Đại sứ quán Hoa kỳ ở Hà nội và Lãnh sự quán tại TP Hồ Chí minh.
Những ngày gần đây, không chỉ có các chính khách Hoa kỳ, mà hầu hết các chính khách trên thế giới đang ở tâm trạng hồi hộp, căng thẳng đến nghẹt thở khi chờ đón sự công bố của tổ chức Wikileaks trong đó có các chính khách hàng đầu của Việt nam cũng hết sức lo lắng khi những điều “tuyệt mật” sẽ bị Wikileaks dọa sẽ công bố.
Đoạn tin đầu nói trên về Biên bản họp kín tháng 9/1990 tại Thành Đô giữa lãnh đạo cao cấp Việt nam và Trung quốc, cũng chỉ là một tin mang tính chất giả thiết của tác giả mà nó có nhiều khả năng khi bị bạch hóa có thể xảy ra mà thôi, chứ đó không phải tin chính thức của Wikileaks.
Điều quan trọng ở đây là, những chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đối với đảng CSVN nếu như tin này là tin chính thức do Wikileaks công bố trong một ngày gần đây. Chúng ta có quyền phỏng đoán và chuẩn bị tinh thần cho mọi người và cá nhân mình trước sự thật không mấy tốt đẹp, mà nó liên quan tới sự tồn tại của đảng CSVN trong vai trò lãnh đạo xã hội và nhà nước. Vì nếu khi ta đối chiếu với các tin tức liên quan đến việc phía Việt nam đã cho Trung quốc thuê nhiều chục ngàn hecta rừng đầu nguồn biên giới, lá cờ Trung quốc có 6 ngôi sao (thay vì cờ Trung quốc chỉ có 5 ngôi sao)xuất hiện tại một nhà hàng Trung quốc tại Vũng tàu, hay Dự án boxit Tây nguyên và gần đây nhất là tin Trung quốc tiến hành thu hồi hàng loạt cột mốc biên giới với Việt nam có từ thời Hiệp định Pháp-Thanh (1887) … Trong đàm phán biên giới, họ ép ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, dân ta cũng không được đặt chân đến Ải Nam quan nữa, tất cả ta mất hàng trăm km2 đất. Họ xóa hiệp định phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ giữa hai Chính phủ Pháp – Thanh (do lịch sử để lại) đòi chia lại, ăn hơn của ta một phần hải phận thì giả thiết trên là hoàn toàn có cơ sở xảy ra.
Những cái đó có phải là những bước tiến hành âm thầm trong kế hoạch 30 năm để đưa Việt nam trở thành một Khu tự trị của nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa hay không? Trong cuộc sống thì cái gì cũng có thể xảy ra, vì sẽ có những điều sự thật lại nằm trong những điều mà ta tưởng rằng không thể có hay không thể xảy ra. Vấn đề nêu trên là một ví dụ nhỏ, có thể lắm chứ.
Xin vui lòng chờ tổ chức Wikileaks họ sẽ chính thức công bố trong một thời gian gần đây cho mọi người toàn thế giới rõ.
Hội Nghị Sát Nhập VN Vào China: 
Tỉnh Hay Khu Tự Trị ?
Lời ghi chú: Chúng tôi đã được tài liệu nầy từ hơn nửa năm rối, nhưng chưa tiếp sức phổ biến, vì có nghi ngờ về tính cách xác thực của nó.Nhưng nay chúng tôi quyết định góp phần phổ biến vì tình hình VN đã biến chuyển hoàn toàn đúng theo những gì đã được ghi trong tài liệu nầy.
http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Audio/061509.wma
(Ninh Cơ ghi lại. Trích tài liệu chép lại từ băng ghi âm cuộc họp mật giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam để lưu trữ, được bảo quản theo chế độ tuyệt mật). 
 
Thưa các đồng chí.
  Trong mấy ngày qua, ta đã cùng nhau thảo luận nhiều vấn đề, đạt được đồng thuận về căn bản, tuy không khỏi có sự tranh biện về tiểu tiết. Khép lại, ta có thể hài lòng khẳng định hội nghị đã thắng lợi và thắng lợi lớn. Xin các đồng chí hoan hỉ cạn chén.
 
[Vg Nguyễn Chí Vịnh & Lương Quang Liệt]
Trong lời phát biểu kết thúc hội nghị, Lương Tư Lệnh nhấn mạnh : « Những gì được đưa ra bàn ở hội nghị chung quy chỉ là những điều đã được đề cập nhiều lần từ nhiều năm trong những cuộc gặp gỡ các cấp tham mưu và cả cao cấp ». Với tư cách Chính Uỷ được đề cử ra chủ trì hội nghị tôi xin tóm tắt vài điều cần thiết.
 
Trước hết, hội nghị nhất trí cao về quan điểm không có và không hề có chuyện China thôn tính Việt Nam. China không có nhu cầu thôn tính nước nào. Các nước lân bang đều nghèo. Họ cần đến China hơn là China cần đến họ. Những cái họ có đều ở dạng tiềm năng dưới đất hoặc ngoài biển. Không có China giúp đỡ thì chẳng khai thác được. Trong giai đoạn phải dồn toàn lực cho phát triển kinh tế, mà Ðặng Tiểu Bình lãnh tụ đã vạch ra, mọi sự đèo bồng đều vô nghĩa. Chúng kiềm hãm bước tiến vĩ đại của China vĩ đại. Thế mà ở Việt Nam lại có những luồng dư luận như thế đấy. Nào là China bá quyền, nào là China bành trướng. Thối lắm, thưa các đồng chí, không ngửi được.
 
Bọn dân chủ ở Việt Nam đã hô hoán rầm rĩ rằng cuộc vạch lại biên cương giữa China và Việt Nam là tranh chấp biên giới. Trong khi đàm phán, tất nhiên có những điều hai bên phải nhân nhượng nhau. Có chỗ lồi ra, có chỗ lõm vào, ở bên này hay bên kia. Nhưng, đó là kết quả của những thương thảo sòng phẳng, thuận mua vừa bán. Các đồng chí Việt Nam thấy chúng tôi nói thế, lại chỉ thanh minh mới chán. Như, Lê Thứ Trưởng (tức là ông Lê Công Phụng) trả lời phỏng vấn : « Thác Bản Giốc ta cứ tưởng là của ta, bạn cũng không bảo là của bạn.
 
Ðo ra mới biết là của ta chỉ có một phần ba. Vì tình hữu nghị với ta, bạn cho ta hưởng một nửa ». Nói thế là tốt. Nhưng vẫn cứ là thanh minh. Việc gì mà phải là thanh minh cơ chứ ; Với bọn phản động chuyên gây rối à ; Cứ thẳng tay trấn áp, bịt cái miệng chó của chúng lại. Cứ lừng chừng, thiếu kiên quyết. Cứ hữu khuynh nhân nhượng. Nhân nhượng là chết đấy. Phải quét cho bằng sạch, không thương xót bọn dân chủ. Không cho chúng được đàng chân lên đàng đầu. Vùi chúng xuống đất đen, không cho chúng ngóc đầu dậy. Nhưng, cái đó sẽ không còn là vấn đề trong tương lai.
Việc tiêu diệt bọn dân chủ dòi bọ sẽ không còn là việc của riêng các đồng chí Việt Nam. Nó sẽ là nhiệm vụ chung của tất cả chúng ta. Thưa các đồng chí. Hội nghị đã thành công là nhờ nó gạt được ra những chuyện lặt vặt vô bổ, đang là đề tài thời sự, để tập trung vào đại sự : bàn về chuyện hợp nhất hai quốc gia trong tương lai. Tương lai có thể chưa tới ngay, nhưng lại có thể rất gần. Vì thế, ta phải có viễn kiến và phải có sự chuẩn bị. Hợp kết China Việt Nam có thể là một mốc lịch sử vĩ đại trên đường phát triển của tổ quốc. Với tư cách tham mưu cho cấp cao hai bên, trong hội nghị này chúng ta bàn thẳng vào những phương án phát thảo những bước tiến hành cụ thể, những công việc cụ thể trong công tác chuẩn bị. Nào, xin cạn chén một lần nữa, mừng thắng lợi của hội nghị lịch sử này.
 
Trong tình thế hiện nay, Việt Nam không còn lựa chọn nào khác, không còn con đường nào khác hơn là trở về với tổ quốc China vĩ đại. Ði với Mỹ chăng ? Thì các đồng chí chạy đi đâu ? Trở về với tổ quốc thì các đồng chí mới tiếp tục tồn tại như những ông chủ duy nhất trước hiểm hoạ của bọn dòi bọ đang tích cực phản công nhằm tống cổ các đồng chí ra khỏi chỗ ngồi của mình. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, các đồng chí không được ngồi ở bàn giấy trong công thự, mà phải đi lang thang ngoài đường kiếm việc làm. Thật khủng khiếp. Vì thế, chúng ta phải chiến đấu hết mình cho sự tồn tại của chúng ta, cho con cháu chúng ta, tương lai của chúng ta, của con cháu chúng ta. Quyết không để lọt vào tay kẻ khác. Lũ dân chủ dòi bọ ấy có cả ở China.
Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng chúng tôi thẳng thắn trấn áp chúng thắng lợi. Nhưng ở Việt Nam tình trạng có khác. Chúng hung hăn hơn, lì lợm hơn, là do các đồng chí thiếu kiên quyết. Nếu ở China có một Thiên An Môn, thì tại sao Việt Nam không có một cái tương tự ; Tôi xin bảo đảm với các đồng chí rằng, China sẽ tận tình chi viện cho các đồng chí, một khi có sự biến đe doạ quyền lợi của đồng chí, để bảo vệ các đồng chí. China không thiếu xe tăng dĩ chí trong vài Thiên An Môn ... Các đồng chí cứ hỏi Nông đồng chí (tức ông Nông Ðức Mạnh) xem Hồ đồng chí (tức là Hồ Cẩm Ðào) đã hứa hẹn gì trong cuộc gặp gỡ cấp cao vừa rồi. Nhưng đó là trong tình huống hiện nay. Trong tương lai thì hai nước đã là một, thì sẽ không phải như vậy.
Việc Việt Nam trở về với tổ quốc China vĩ đại là việc trước sau sẽ phải đến. Không sớm thì muộn. Mà sớm thì hơn muộn. Trong lịch sử, Việt Nam từng là quận huyện của China, là một nhánh của cây đại thụ China. China và Việt Nam là một. Ðó là chân lý đời đời. Ðó cũng là lời của Hồ đồng chí (tức là ông HCM) trong lễ tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản China. 
[Súc vật VG Hồ Chí Minh]
Hồ đồng chí tôn kính còn dạy : « China, Việt Nam như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh ». Có nghĩa là hai nước là hai bộ phận trong cùng một cơ thể. Nông đồng chí (tức là đồng chí Nông Ðức Mạnh) từng tự hào nhận mình là người Choang (Zhuang) trong cuộc gặp gỡ các đại biểu trong Quốc Vụ Viện. Mà dân tộc Choang là gì ; Là một bộ phận của đại gia đình các dân tộc China.
 
Trong thời đại hiện nay thì thế giới được tái phân chia sau đệ nhị thế chiến, thì Hoa Kỳ đã mất sự độc tôn trong sự trỗi dậy bất ngờ của tổ quốc chúng ta, thì sự sát nhập trở lại của Việt Nam và toàn bán đảo Ðông Dương tiếp theo là điều tất yếu. Thế nhưng chúng ta đều đã thấy, đã biết những biểu hiện lừng chừng, giao động lúc này lúc khác, trong ban lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam muốn người dựa lưng vào China, người dựa hơn con hổ giấy Hoa Kỳ. Bây giờ đã khác. Sự lựa chọn chỉ còn có một. Và ở đây, các đồng chí Việt Nam tỏ ra có lựa chọn đúng. Ngày nay, China vĩ đại phải dành lại vị trí đã có của mình. Có Việt Nam nhập vào, China đã vĩ đại lại càng thêm vĩ đại.
 
Thế giới hôm nay chỉ còn lại hai siêu cường. Ðó là China và Hoa Kỳ. Con hổ giấy Hoa Kỳ. Những việc mà bây giờ chúng ta phải làm. Tôi xin nhấn mạnh lại lần nữa. Không phải bây giờ mới làm, nhưng làm chưa đúng, làm chưa đủ, thì nay cần phải đẩy mạnh hơn nữa. Phải triển khai rộng hơn nữa là đè bẹp và tiêu diệt luận điệu tinh thần dân tộc vẫn còn tồn tại dai dẳng trong bọn kiên trì lập trường độc lập dân tộc. Ðặc biệt trong đám trí thức và vài phần tử công thần chủ nghĩa trong tướng lĩnh. Cần phải tiêu diệt cả về tinh thần, cả về vật chất.
 
[Việt gian bán mước Lê Đức Anh]
Trong tướng lĩnh, phần nhiều là người của ta, do ta đào tạo, cất nhắc. Công này là nguyên chủ tịch Lê (tức là Lê Ðức Anh) người rất biết nhìn xa trông rộng. Tuy nhiên, lẫn vào đấy cũng vẫn có vài phần tử lừng chừng, giao động, chủ yếu do kém hiểu biết. Các đồng chí cần đả thông, bồi dưỡng thêm cho họ về lập trường, quan điểm và trường đảng các cấp. Mấy anh già sắp chết hay nói ngang thì phải đe nẹt cho chúng biết rằng, một khi đã bị coi là chống đảng thì chúng sẽ bị tước hết mọi tiêu chuẩn cao đang được hưởng, tất chúng sẽ im mồm. Ðám trí thức lèo tèo mới là đáng ngại.
 
Tuy chẳng có trong tay cái gì, nhưng chúng có khả năng kích động tinh thần nhân dân để cản trở sự hợp nhất. Nhưng không lo. Mao chủ tịch đã dạy : « Trí thức khởi xướng được, nhưng không làm được. Chúng chỉ lép bép lỗ miệng. Thấy súng lên đạn là chúng rùng rùng bỏ chạy ». Ðáng ngại là ở chỗ ấy, chỗ khởi xướng. Nhưng không đáng sợ cũng ở chỗ ấy. Ở chỗ bản tính trí thức, hãy lên đạn, hãy hô bắn thật to, đâu sẽ vào đấy. Lực lượng chủ yếu của chúng ta trong việc trấn áp bọn dân tộc chủ nghĩa là hai cánh quân. Về vật chất là công an, về tinh thần là truyền thông.
 
Công an sẽ được cung cấp mọi trang bị hiện đại nhất để đè bẹp mọi mưu toan đối kháng. Nhưng phải chú ý đến điểm này : Không được lạm dụng các phương tiện hiện đại. Chiếu cố những biện pháp truyền thống ít gây ồn ào, tránh những phản ứng quốc tế bất lợi. Truyền thông phải xừ dụng mọi phương tiện sẵn có. Tăng cường viết và nói hằng ngày hằng giờ, biện luận cho dân thấy cái lợi của việc sát nhập. Họ sẽ được hưởng mọi phúc lợi của người dân China hơn hẳn phúc lợi đang có. Họ sẽ không còn chuyện lủng củng vướng mắc về biên giới. Ngư dân được tha hồ đánh cá trên Biển Ðông này cũng là của họ mà không còn phải lo lắng : vì xâm phạm lãnh hải, bị hải quân China trừng phạt. Người dân khi xuất ngoại sẽ được cầm hộ chiếu của một nước lớn mà thế giới phải kiêng nể.
Tuy nhiên, tôi đặc biệt lưu ý các đồng chí là phải tiến hành kín đáo, để mọi việc chuẩn bị diễn ra như bình thường, không nhận thấy được. Trong khi chưa được hợp nhất, trung ương chính phủ, cũng như các tỉnh chính phủ, tuyệt đối không lộ ý đồ. Thỉnh thoảng cũng phải cho phát ngôn nhân trung ương chính phủ nói dăm ba câu phản đối về chủ quyền Tây Sa và Nam Sa. Và cho phép các báo đăng vài bài chiếu lệ về biên giới và hải đảo với mọi « sự cố » xảy ra trên biển như vừa rồi. Cứ tiếp tục ám chỉ một nước ngoài nào đó, hoặc một tàu lạ nào đó, không rõ quốc tịch là được. Ðừng quên xem thường các nhà báo. Họ là công bộc trung thành của ta. Thiếu họ không được. Hiện nay đang nổi lên sự phản đối China khai thác Bauxite ở miền Trung, ồn ào lắm, có vẻ hung hăng lắm. Nhưng là bề ngoài thôi. Chứ bề ở trong, bọn phản đối cũng thừa biết mọi sự đã an bày. Tiền đã trao thì cháo phải được múc. Bộ Chính Trị quyết không bỏ kế hoạch này.
 
Nhất là đồng chí Nông Ðức Mạnh. Là chuyện sinh tử của đồng chí Nông Ðức Mạnh nên đồng chí ấy rất cương quyết. Trong chuyện Bauxite, tôi thấy bên cạnh cái xấu lại có cái tốt đấy. Các đồng chí ạ ! Phải công bằng mà lập luận, một khi Việt Nam đã nhập vào China thì vùng Tây Nguyên của Việt Nam là của chung nước ta. Chưa chừng, trên sẽ thay đổi kế hoạch. Ta không khai thác ở đấy nữa, mà chuyển sang khai thác, thực hiện ở Châu Phi. Bauxite của ta, ta để đấy dùng sau. Cũng như ta đâu có vội khai thác cả tỷ tấn Bauxite ở Quảng Tây. Nói để các đồng chí phấn khởi. Về thực chất, qua con đường ngoại thương, đầu tư, ta nắm Châu Phi trong nhiều năm nay rồi. Ta đã mua hết các chính quyền ở đấy. Cái đó gọi là quyền lực mềm. China đến sau Phương Tây và Hoa Kỳ, vậy mà chỉ trong vòng 1 thập niên, ta đã quét sạch chúng khỏi đấy.
 
Ta còn chuyển dân mình sang Châu Phi, làm thành những vùng đất China trên lục địa đen kia nữa. Người China bây giờ có quyền nói : « Mặt trời không bao giờ lặn trên đất đai của tổ quốc ». Phải trấn an các cán bộ các cấp, từ trung ương cho đến địa phương để họ thấy rằng sau hợp nhất, mọi vị trí quyền lợi, bổng lộc của họ không bị suy suyển. Các đơn vị hành chính sẽ được giữ nguyên trong một thời gian dài trước khi áp dụng mô hình hành chánh chung của toàn quốc. Việc này rất quan trọng. Xin các đồng chí chớ coi thường. Lãnh đạo từ trung ương cho đến địa phương có thông thì dân mới thông. Nhân dân đã được giáo dục chu đáo trong nhiều năm, tinh thần tuyệt đối phục tùng lãnh đạo. Nhưng nếu họ thấy cấp trên của họ giao động, tư tưởng bất thông thì chính họ cũng sẽ giao động theo, trở thành mồi ngon cho những tư tưởng dân tộc chủ nghĩa. Thưa các đồng chí.
 
Còn lại việc cuối cùng là mô hình quản trị Việt Nam trong tổ quốc thống nhất. Tỉnh hay khu tự trị ? Chuyện này xin các đồng chí về nghĩ thêm, bàn thêm. Tỉnh thì cũng như Quảng Ðông, Quảng Tây. Về diện tích hơn kém không nhiều. Khu tự trị kiểu như khu tự trị Choang trong tỉnh Quảng Tây thì lại quá nhỏ về vai vế. Nông đồng chí vốn rất e ngại sự chống đối trong nội bộ. Mà làm khu tự trị với ý nghĩa lớn hơn thì lại vướng chuyện Tây Tạng. Bọn chó Ðạt Lai Lạt Ma cũng đang xin tự trị đấy, mà trung ương không thuận. Còn mấy đồng chí Việt Nam nêu ý kiến, hay là tổ chức China thành liên bang, Việt Nam sẽ là một nước hay một bang trong liên bang ấy. Ý kiến này không mới.
 
Nó đã từng được nêu lên. Nhưng các đồng chí thử nghĩ xem. Nếu như thế thì thống nhất làm sao được với bọn Tây Tạng, bọn Nội Mông, bọn Mãn Châu, bọn Hồi Bột. Chính chúng nó đang muốn cái đó để xưng độc lập, hoặc tự trị trong liên bang. Trên nguyên tắc thì đúng, là cái gì cũng được. Danh chính thì ngôn thuận. Nhưng nội dung bất biến. Vùng nào cũng chỉ là một bộ phận lãnh thổ của China. Có điều những danh hiệu độc lập, tự trị là cái rễ bị lồng vào đấy cái tinh thần dân tộc, mầm mống cho sự phận liệt. Không được. Quyết không được.
 
Thưa các đồng chí. Vấn đề hình thức nhưng lại có tầm quan trọng. Xin các đồng chí phát huy tự do tư tưởng ... (hết phần trích và dịch đoạn băng ghi âm).



.
VGCS Tiếp Tục Giúp Tầu Thôn Tính VN
.

 Việt Thường

CÂU HỎI NB Việt Thường: Vấn đề Biển Đông, báo chí cộng sản VN bắt đầu có những bài công kích Tàu cộng, nhất là những trí thức tên tuổi gửi bài ra bên ngoài và đăng trên những blog không thuộc nhà nước cộng sản quản lý. Phải chăng cộng sản VN đang muốn thận trọng tách ra khỏi Tàu cộng ?  Tại sao Tàu cộng công khai bắt nạt VN ?
Trả lời : Từ khởi thủy, Nga-xô tạo ra tập đoàn cộng sản VN, coi đó là công cụ cho việc bành trướng chủ nghĩa thực dân đỏ Nga-xô ra toàn thể 3 nước trên bán đảo Đông Dương. Tóm lại, tập đoàn cộng sản VN được cho hình thành để làm Việt-gian.
 Dùng người bản địa để chiếm bộ máy nhà nước của nước mình, biến nó thành công cụ thực thi lộ trình nô lệ hóa toàn dân nước mình cho Nga-xô. Đó là chỗ khác nhau về căn bản giữa chủ nghĩa thực dân đỏ Nga-xô, do Lenin đẻ ra, với chủ nghĩa thực dân phương Tây.
Họ Mao, của Tàu, đã lợi dụng cái chủ nghĩa thực dân đỏ ấy của Lenin để làm tấm áo che đậy chủ nghĩa đại hán bành trướng, che đậy bằng chủ nghĩa quốc tế vô sản (cũng như thuyết Đại Đông-Á của phát xít Nhật vậy).
Do vị trí địa lý của Đông Dương, trong đó có VN, nên dù được Nga-xô tổ chức ra, nhưng tập đoàn việt-gian-cộng-sản vẫn bị Tàu cộng khống chế và lợi dụng cái bản chất Việt-gian đó sao cho có lợi nhất về mọi mặt cho âm mưu đại hán bành trướng.
Tôi đã có rất nhiều bài nói,có thâu băng, rồi cả bài viết và cả sách nữa về vấn đề này. Nay xin tóm tắt thật gọn, để quí vị thấy, tại sao lại có vụ chiến tranh với Tàu cộng, năm 1979. Vì thực ra đó là cuộc chiến tranh chiếm thuộc địa giữa Nga-xô và Tàu cộng bằng xương máu nhân dân VN và nhân dân Căm bốt mà thôi, chứ hoàn toàn không phải là chiến tranh chống xâm lược Tàu như tổ tiên VN đã tiến hành thắng lợi. Cho nên Đặng tiểu Bình mới nói là “dạy một bài học”cho Việt-gian-cộng-sản, vì đã tự nguyện làm chiến tranh bành trướng thuộc địa đỏ cho Nga-xô vào Căm-bốt, ngay khi vừa hoàn thành cuộc xâm lược VNCH.
Hiểu như thế thì mới thấy rằng chưa bao giờ tập đoàn Việt-gian-cộng-sản được hoạt động theo ý mình một cách độc lập, mà nó chỉ thực thi những gì mà Nga-xô hoặc Tàu cộng ra lệnh; hoặc cả hai cùng ra lệnh (khi Nga-xô và Tàu cộng còn chưa công khai tranh ngôi thứ trong thế giới thực dân đỏ).
Vì lẽ đó, khi Nga-xô tan rã thì Tàu cộng trở thành ông chủ duy nhất của tập đoàn Việt-gian-cộng-sản. Cho nên cần lưu ý rằng, những việc Việt-gian-cộng-sản làm như “mở cửa”, “đổi mới” v.v…tất tần tật đều được Tàu cộng cho phép hoặc ra lệnh phải làm. Quí vị đã quan tâm thời cuộc hẳn có đủ bằng chứng, vật chứng, nhân chứng cụ thể để chứng minh rằng : chưa bao giờ Việt-gian-cộng-sản dám đưa ra một chính sách nào để công bằng và bình đẳng hóa mối quan hệ Việt-Trung trên mọi bình diện ngay trên đất nước VN, chứ nói gì là dám bảo vệ quyền lợi chính đáng của Tổ Quốc và Nhân Dân VN, trong suốt thời gian từ cuối 1949 cho đến tận hôm nay, và sẽ cứ như vậy chừng nào Nhân Dân VN còn chưa loại bỏ được chúng ra khỏi bộ máy cầm quyền trên mọi lãnh vực từ trung ương đến địa phương. Bởi vì, ngay từ 1950, Tàu Mao đã nhanh chóng nắm chặt công cụ chuyên chính của Việt-gian-cộng-sản ; công cụ văn hóa tư tưởng và truyền thông ; đường lối chính trị ; công tác lý luận, sáng tác văn học nghệ thuật v.v…đến mức tư tưởng của Mao được đưa vào Cương lĩnh chính trị của đại hội 2 Việt-gian-cộng-sản, năm 1951, coi đó là “kim chỉ nam”cho tư duy và hành động trên mọi địa bàn. Và Tàu cộng đã nắm được khá nhiều những tên Việt-gian-cộng-sản đầu lãnh. Sự ra đời của nghị quyết 9, khóa 3 của Việt-gian-cộng-sản là một bằng chứng hùng hồn nhất, kể cả việc hy sinh một số Việt-gian-cộng-sản trung thành với mẫu quốc Nga-xô quá lộ liễu, mà sau này chúng cho phép lũ đặc công đỏ Bùi Tín, Vũ thư Hiên, Nguyễn minh Cần…được phép đánh tráo từ cái tội danh “chống đảng làm gián điệp cho ngoại quốc” thành “những nhà đấu tranh cho dân chủ”, như kiểu Hoàng minh Chính, làm kép độc ra hải ngoại diễn vở Tiểu Diên Hồng, tuyên truyền cho “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù (một chiều)” để tiến tới “hòa giải, hòa hợp dân tộc”, nhằm dụ khị cộng đồng người Việt tị nạn Việt-gian-cộng-sản thành “công dân cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN” cư ngụ, sinh sống tại nước ngoài !!!
Nếu đồng thuận với quan điểm nói trên của tôi, thì chúng ta sẽ dễ dàng hiểu rằng vấn đề Biển Đông hiện nay giữa tập đoàn Việt-gian-cộng-sản và Tàu cộng là “nhất trí, đồng ý 100%” .
Cần tỉnh táo, đừng thấy con nhỏ phát ngôn của bộ ngoại giao ngụy quyền Việt-gian-cộng-sản la lối ư ử về một số hành động thô bạo của Tàu cộng mà cho đó là tập đoàn Việt-gian-cộng-sản dám chống đối lại ý muốn của chủ nhân Tàu cộng của chúng. Nếu quí bạn đọc từng biết tác phẩm Số Đỏ của nhà văn đại tài Vũ trọng Phụng thì sẽ thấy nó y hệt nhân vật bà Phó đoan lên tiếng phản kháng khi bị Xuân tóc đỏ hiếp, rằng :
“Làng nước ơi, anh đã phá hoại cái trinh tiết hai đời chồng của tôi rồi !” Tiếng la lối đó chỉ là che đậy phần nào sự khuyến khích và đồng thuận cái hành vi hiếp dâm quá lộ liễu của Xuân tóc đỏ mà thôi (lỡ cậu Phước hoặc người làm bắt được quả tang chúng đang gian dâm).
Cho nên tập đoàn Việt-gian-cộng-sản đã sử dụng lũ trí thức ngựa ở hải ngoại kết hợp với lũ trí nô trong nước, kể cả lũ cò mồi “yêu nước” như bọn Lê hiếu Đằng, Huỳnh tấn Mẫm, Lê văn Nuôi, Nguyễn quốc Thái…cùng một lô cuội như Tạ phong Tần, Nguyễn văn Lý, Phan văn Lợi, Đặng phúc Tuệ…và mấy tên Việt-gian già như kiểu Nguyễn trọng Vĩnh, Nguyễn Trung…để dùng mồm hoặc biểu tình với cờ máu và hình Việt-gian Hồ nhằm …”chống Tàu cộng theo định hướng cuội của tổng cục an ninh 2 của công an ngụy quyền Việt-gian”. Chứng cớ : Tại sao có người tham gia biểu tình thì bị cấm, bị bắt, bị đuổi học, đuổi việc v.v…, còn có kẻ thì cãi nhau tay đôi với công an Việt-gian ?
 Hiệp đồng với tuồng cuội chống Tàu cộng trong nước, lũ ma trơi khoác áo “đảng chính trị”, nổi bật nhất là băng mang tên Việt Tân, rả rả trên các phương tiện truyền thông kêu gọi “đoàn kết” toàn dân VN trong và ngoài nước để “chống Tàu cộng” (nghĩa là không chống tập đoàn Việt-gian-cộng-sản nữa, trong lúc này, đó là bước đầu tiên dẫn dắt cộng đồng người Việt tị nạn Việt-gian-cộng-sản vào khúc dạo đầu của bản giao hưởng có tên “hòa giải hòa hợp” trước để “chống Tàu cộng” rồi sẽ “quên quá khứ, xóa bỏ hận thù” sau (nghĩa là đảo lộn thứ tự thực thi cái gọi là nghị quyết “9 nút, tức 36” ! Và để phô trương cái khí thế ma quái đó : lũ ma trơi đưa cờ máu lên các diễn đàn công khai !!!)
Thật là tuồng cuội lộ liễu quá ! Trong khi lũ chó sủa nhặng xị  (cũng có khi sủa vì mừng), thì bè lũ chủ nhân của đàn chó, kẻ khom lưng cúi đầu, đứa rộng mõm cười nịnh nhìn rõ cả cuống họng còn đỏ sẫm bữa tiệc “máu dân” để đồng ca bài “Việt-gian ca”, có tên “16 chữ vàng, 4 tốt, hợp tác chiến lược toàn vẹn và triệt để”, cụ thể là hơn 90% các hợp đồng trọn gói trong xây dựng lớn và quan trọng cho cả lãnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa và đặc biệt là an ninh quốc phòng. Đường sắt cao tốc nói là tạm ngưng, nhưng sự thật là đang chia làm nhiều đoạn và tiếp tục thi công, như tuyến Hà-nội—Lao cai, mà cách đây không lâu, đích thân Nguyễn tấn Dũng đến Lào Cai kiểm tra và ra lệnh phải hoàn thành thi công đúng hạn. Rừng đầu nguồn vẫn Tàu cộng và Tàu Đài loan làm chủ dài hạn (nên nhớ Tàu Đài loan tuyên bố sẽ đứng với Tàu cộng trong tranh chấp Biển Đông với Phi-luật-tân, cũng có nghĩa là cả VN, giả thiết là Việt-gian-cộng-sản dám hành xử như Phi-luật-tân). Vừa qua, Việt-gian Nguyễn tấn Dũng vẫn cam đoan đẩy mạnh tốc độ “một vành đai, hai hành lang”,cũng như các đặc khu kinh tế của Tàu cộng trên khắp VN, mà mới nhất là khánh thành trọng thế khu phố Tàu cộng ở Bình Dương, có tên rất “ấn tượng” là Đông đô đại phố. Xin hãy suy nghĩ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của bốn từ đó sẽ hiểu Việt-gian cộng-sản và Tàu cộng đồng thuận với nhau đến mức nào. Và, quí bạn đọc nghĩ thế nào khi ngay giữa Hà-nội, có một biển treo Văn phòng luật sư mang tên “Văn phòng luật sư Indochina” (của Ls Phan văn Hào). Chúng đang quảng cáo cho cái gì vậy ??? (nên nhớ Việt-gian-cộng-sản đã xóa bỏ những tên Tự Do và Công Lý trên đường phố Sài-gòa trước 4-1975 !!!)Ở nông thôn thì với chính sách “tam nông” nên Tàu cộng mới dễ dàng thuê đất của nông dân, nhổ hết lúa đi mà trồng khoai mì (người Bắc gọi là “sắn”) chở về Tàu. Chúng cũng thu mua vải thiều khiến nhiều trang trại chặt bỏ các cây ăn trái khác để trồng vải thiều. Tàu cộng còn cho thu mua hết thực phẩm như thịt heo, bò, gà v.v… Mới đây, Việt-gian-cộng-sản còn cho công ty quốc doanh Petrolimex tiến hành ký kết mua xăng dàu, khí đốt của Tàu cộng, đang chuẩn bị đặt ống dẫn dàu, khí Từ Quảng Tây về bể chứa ở Quảng Ninh ( chắc là tiện cung cấp cho thiết giáp Tàu cộng sử dụng khi đưa quân vào VN theo “yêu cầu” của Việt-gian cộng sản.)
Tóm lại là trên bất kể lĩnh vực nào của các hoạt động của xã hội VN, cả tinh thần cả vật chất, đều bị Tàu cộng chi phối toàn diện. Mà cái quan trọng nhất là Tàu cộng nắm gọn trong tay toàn bộ nhân sự chủ chốt của Việt-gian-cộng-sản, từ trung ương tới địa phương ngay cả cấp cơ sở là phường và đội! Cho nên trong khi đám nô tài của Việt-gian-cộng-sản diễn tuồng chống Tàu cộng theo “định hướng cuội” cả trong và ngoài VN, thì những tên Việt-gian nắm vận mệnh sinh sát như Nguyễn phú Trọng, Nguyễn tấn Dũng, Phùng quang Thanh, Nguyễn chí Vịnh, Hồ xuân Sơn…đã nói gì, đã làm gì…và hàng ngày hàng giờ mọi chuyện xẩy ra trong và ngoài VN, bàn tay lông lá nào đang lèo lái, có lợi cho ai, chắc quí bạn đọc đã có đủ dữ kiện để tự giải đáp.
Đúng như trong cuốn Số Đỏ của nhà văn đại tài Vũ trọng Phụng, vì bà Phó Đoan khi “được” Xuân tóc đỏ hiếp, khoái quá rên rỉ hơi lớn, làm cậu Phước sợ nên vú em gọi hai thầy cảnh sát “Min-đơ” và “Min-toa” tới.
Từ đó đôi gian phu dâm phụ càng gắn bó với nhau hơn, nhưng bề ngoài phải đóng kịch để giúp “dữ kiện” cho mấy anh “Quốc tế” đánh lừa dân nước họ, đặng thâu thuế làm cái việc có tên rất kêu là “bảo vệ TỰ DO và NHÂN QUYỀN trên toàn thế giới” !?!?!?
Việt-gian-cộng-sản giống như một con chó rất trung thành với chủ, làm sao nó dám “thận trọng từ từ tách ra khỏi thằng chủ lưu manh Tàu cộng của nó”. Con chó mà có chủ là một thằng lưu manh và tàn bạo thì chỉ vài lần không nghe chủ về những điều cỏn con thôi là đủ được sức thơm bằng giềng, mẻ !!!




.
Nguy Cơ Mất Nước Và Mất Dân Tộc VN 
.


 Tình hình đất nước Việt Nam hiện nay vô cùng bi đát về mọi mặt. Dưới quyền cai trị độc tài chuyên chính và toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam từ 34 năm nay, nước Việt Nam hiện là một trong 10 nước nghèo nhất trên thế giới và đang tự nguyện đưa đầu vào ách thống trị của Trung Quốc.
Hôm nay, tôi xin nói về một chủ đề sục
sôi của đất nước. Đó là Nguy Cơ Mất Nước và Mất Dân Tộc Việt Nam đang ló dạng trên quê hương thân yêu của chúng ta.
Nội dung bài thuyết trình của tôi hoàn toàn căn cứ vào các sự kiện cụ thể, các sách báo đứng đắn, các sử liệu chính xác và các nguồn tin khả tín của Trung Quốc.
Ngay từ năm 1962, chánh trị gia Ngô Đình Nhu, Cố Vấn Chánh Trị của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, đã có một nhận định chính xác về tương lai của nước Việt Nam. Trong quyển sách biên khảo rất công phu tựa đề “Chính Đề Việt Nam”,* tác giả Ngô Đình Nhu đã xác định rằng: "Trong cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt giữa Bắc Việt cộng sản (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa) và Miền Nam tự do (Việt Nam Cộng Hòa), nếu Bắc Việt thắng thì cả nước Việt Nam sẽ lệ thuộc Trung Quốc". Lời tiên đoán nầy của nhà chánh trị Ngô Đình Nhu ngày nay đã trở thành một sự thật đau lòng cho tất cả người Việt, ở trong nước và ngoài nước.
I- Nguyên nhân sâu xa của hai cuộc chiến tranh Việt Nam
Hai cuộc chiến tranh Việt Nam kéo dài 30 năm từ 1945 đến 1975 đã xảy ra trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh (Cold War) giữa Thế Giới Tự Do và hệ thống các nước Cộng Sản Quốc Tế - Xã Hội Chủ Nghĩa. Theo tác giả Ngô Đình Nhu, nguyên nhân sâu xa của hai cuộc chiến tranh thảm khốc nầy là sự xung đột lâu đời của nước Nga với các nước Tây Âu sự thù hận của Trung Quốc đối với các nước trong Bát Quốc Liên Quân (Tám Nước Đồng Minh) đã tấn công và xâu xé Trung Quốc trong thế kỷ 19.
Thua kém các nước Tây Âu và Bắc Mỹ về mặt khoa học kỹ thuật, hai đế quốc cộng sản Liên Sô và Trung Quốc đã lợi dụng Chủ Nghĩa Cộng Sản của hai người Đức ở Tây Âu (Karl Marx và Frederic Engels) như một phương tiện để đánh phá các nước Tây phương từ trong nội bộ của các nước tư bản và từ các thuộc địa của các nước nầy ở châu Á và châu Phi.
Riêng tại Việt Nam, Liên Xô và Trung Quốc đã sử dụng một cán bộ cộng sản đệ tam quốc tế, từ năm 1924 là Hồ Chí Minh để tiến hành chiến tranh đánh phá Pháp và Hoa Kỳ nhằm mục đích bành trướng chế độ cộng sản trên khắp ba nước Đông Dương và Đông Nam Á. Hai cuộc chiến tranh gọi là “giải phóng dân tộc” “thống nhất đất nước”; thật sự là hai cuộc chiến tranh “ủy nhiệm” do hai đế quốc cộng sản Nga-Hoa chỉ đạo và viện trợ vì quyền lợi của họ. Trong hai cuộc chiến tranh Việt Nam, vai trò và ảnh hưởng của Trung Quốc lớn hơn Liên Xô vì các lý do sau đây:
1) Giáp giới Việt Nam, Trung Quốc luôn luôn có tham vọng xác lập địa vị mẫu quốc đối với Việt Nam. Nhưng Trung Quốc đã mất ảnh hưởng đối với Việt Nam từ giữa thế kỷ 19. Giúp đỡ cho đảng Cộng Sản Việt Nam tiến hành chiến tranh sau Đệ Nhị Thế Chiến tức là giúp đỡ cho Trung Quốc tái lập ảnh hưởng đối với Việt Nam.
2) Để tránh đụng chạm với Pháp, Liên Xô từ 1945 đến 1950 đã không công nhận chánh quyền Hồ Chí Minh; Josef Stalin năm 1951 chỉ đồng ý cho Trung Quốc viện trợ đảng cộng sản Việt Nam đánh Pháp nhưng từ chối viện trợ trực tiếp cho Hồ Chí Minh. Trái lại, ngay sau khi thống nhất Trung Quốc năm 1949, Mao Trạch Đông đã lập tức công nhận chánh quyền Hồ Chí Minh năm 1950 và viện trợ dồi dào cho đảng Cộng Sản Việt Nam về vũ khí, lương thực, thuốc men, nhân lực (cố vấn chánh trị, cố vấn quân sự, binh sĩ) và huấn luyện đào tạo các cấp chỉ huy Việt Minh viện trợ quân sự của Trung Quốc đã “giải tỏa Việt Minh khỏi vòng vây của quân đội Pháp”. Quân lính mang tên "Giải Phóng Quân" của Trung Quốc còn chủ động tham gia các trận đánh lớn ở Đông Khê, Thất Khê và Điện Biên Phủ dưới quyền chỉ huy của hai tướng Trần Canh và Vi Quốc Thanh. Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5 năm 1954 đã giúp cho đảng Cộng Sản Việt Nam chiếm được nửa nước Việt Nam. (Xem tập tài liệu “Ghi Chép Thực Về Việc Đoàn Cố Vấn Quân Sự Trung Quốc Viện Trợ Việt Nam Chống Pháp”, nhà xuất bản Lịch Sử Đảng Cộng Sản Trung Quốc, Bắc Kinh, 2002)
Trong cuộc chiến tranh gọi là “chống Mỹ, cứu nước” từ năm 1956 đến năm 1975, Trung Quốc đã tăng cường viện trợ vô cùng hùng hậu cho
cộng sản bắc Việt về phương tiện chiến tranh và chuyên viên phòng không, đồng thời cho quân Tàu trú đóng tại các tỉnh biên giới Việt-Trung để gìn giữ an ninh lãnh thổ giúp cho quân đội bắc Việt điều động xuống chiến trường miền nam Việt Nam. Liên Xô chỉ viện trợ (có hoàn lại) cho bắc Việt một số vũ khí nặng (phi cơ, chiến xa, đại pháo) trị giá 10 tỷ đô la.
3) Từ khi từ Moscowa về Diên An (thủ đô của Hồng Quân Trung Quốc) năm 1938 đầu quân Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh đã tận tình phục vụ Trung Quốc nhiều hơn Liên Xô (vì ông ta đã bị thất sủng trong một thời gian dài từ 1932 đến 1938 và suýt bị Stalin giết chết năm 1935). Theo tiết lộ của một nhân vật Tình Báo Tàu trong một cuộc họp mật giữa Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam, Hồ Chí Minh đã gia nhập đảng Cộng Sản Trung Quốc. Khi trở về hoạt động tại Hoa Nam và trong hang Pác Bó ở tỉnh Cao Bằng, ông Hồ đã thi hành công tác của một đảng viên do đảng cộng sản Trung Quốc giao phó. Ngoài viên chánh ủy Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam, một nhân vật cao cấp trong phái đoàn thương thuyết của Trung Quốc về ranh giới mới trên đất liền và biển cả giữa Trung Quốc và Việt Nam còn đe dọa Trung Quốc sẽ công bố các cam kết bí mật của Hồ Chí Minh với đảng Cộng Sản Trung Quốc để làm tiêu tan sự nghiệp (legacy) của Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam.
II – Tham vọng bá quyền của Trung Quốc và các hành động bán nước của đảng Cộng Sản Việt Nam
Từ ngàn xưa, Hán tộc luôn luôn nuôi tham vọng bành trướng xuống phía Nam và tìm đường đi ra biển từ hai tỉnh Vân Nam và Quảng Tây. Nhưng họ đã vấp phải sự đối kháng mãnh liệt và hữu hiệu của dân tộc Việt Nam, một dân tộc thông minh và kiêu dũng trong dòng Bách Việt ở phía Nam sông Dương Tử đã bẻ gãy tất cả các cuộc xâm lăng võ trang từ phương Bắc để bảo tồn độc lập của nước Việt Nam.
Trước tham vọng bành trướng xuống phía Nam của Trung Quốc hiện nay, Việt Nam là nạn nhân đầu tiên của thiên triều Bắc Kinh. Từ xưa đến nay, người Tàu luôn luôn xem nước Việt Nam là một quận, huyện của Trung Quốc. Trải qua 2000 năm lịch sử, nước Việt Nam chúng ta đã phải hứng chịu nhiều đau khổ và tủi nhục trong 1000 năm Bắc thuộc trước khi Ngô Quyền cố gắng giành được nền độc lập của nước nhà năm 938. Tổ tiên chúng ta đã bao lần anh dũng chống ngoại xâm từ phương Bắc để gìn giữ độc lập của nước nhà và duy trì sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam. Tinh thần quốc gia dân tộc của tổ tiên chúng ta rất vững mạnh và kiên cường. Thành tích giữ nước vẻ vang của Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi và Quang Trung Nguyễn Huệ đã nhắc nhở người Việt Nam chúng ta đương thời nhiệm vụ chiến đấu để bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia và sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam chống lại âm mưu thôn tính của Trung Quốc với sự tiếp tay của bọn tay sai bán nước là đảng Cộng Sản Việt Nam.
Trong thời đại ngày nay, Trung Quốc đã áp dụng một chiến lược thôn tính Việt Nam rất tinh vi và hiểm độc. Để thực hiện dễ dàng tham vọng bành trướng xuống phía Nam của Trung Quốc, người Tàu cần phải phá tan tinh thần đoàn kết của người Việt Nam và tiêu diệt sinh lực của dân tộc Việt. Nhằm mục đích thâm độc nầy, đảng Cộng Sản Trung Quốc đã sai khiến Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam liên tục tiến hành chiến tranh trong 30 năm để tàn phá nặng nề đất nước Việt Nam, giết chết cả chục triệu người dân Việt và chia rẽ dân tộc Việt về ý thức hệ, thành phần giai cấp, địa phương, tôn giáo và đảng phái. Cuộc xâm lăng Việt Nam của Trung Quốc đã thật sự bắt đầu từ năm 1950 với kế hoạch viện trợ cho Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đánh Pháp để chiếm đoạt quyền lãnh đạo quốc gia. Trong thời gian viện trợ cho Việt Cộng gây nội chiến dưới chiêu bài đánh đuổi thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, Trung Cộng đã có đủ thời giờ nghiên cứu các vị trí chiến lược trọng yếu của Việt Nam và bố trí cán bộ gốc Hoa và thân Tàu vào các chức vụ chỉ huy trong quân đội, công an, tình báo, bộ máy chính quyền và các cấp ủy đảng để sẵn sàng thực hiện âm mưu thôn tính Việt Nam. Đồng thời với việc âm thầm chỉ đạo Đảng và Nhà Nước cộng sản Việt Nam, Trung Quốc đã áp dụng chiến lược từng bước lấn chiếm lãnh thổ Việt Nam thay vì sử dụng vũ lực tấn công ồ ạt như đã làm trong quá khứ. Với sự hợp tác tự nguyện của Hồ Chí Minh, hậu duệ của ông ta và tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam, kế hoạch tầm ăn dâu nầy của Trung Quốc đã đạt nhiều kết quả trong âm mưu đô hộ Việt Nam. 
 Theo lịnh của Trung Quốc, Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đã đả kích Chủ Nghĩa Quốc Gia dân tộc là - "cục bộ địa phương cần phải gạt bỏ và thay thế bằng Chủ Nghĩa Quốc Tế Đại Đồng". Để phục vụ thiên triều Bắc Kinh, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã không ngần ngại dâng hiến quan thầy Tàu một phần lãnh thổ đáng kể do tiền nhân chúng ta dầy công xây đắp và bảo vệ. Các hành động bán nước kể sau của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam cần phải được phơi bày ra trước ánh sáng để lịch sử và các thế hệ trẻ Việt Nam sanh sau năm 1975 cùng thế giới văn minh phán xét:
1) Chuyển nhượng cho Trung Quốc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Do quyết định của Hồ Chí Minh và Bộ Chánh Trị đảng cộng sản Việt Nam, thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (cộng sản
miền Bắc ), Phạm Văn Đồng đã chánh thức gởi đến thủ tướng Quốc Vụ Viện Trung Quốc Chu Ân Lai giác thư ngày 14 tháng 9 năm 1958 ủng hộ bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Trung Quốc, xác định chủ quyền của nước nầy trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vào thời điểm nầy, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa (miền Nam tự do) vì nằm dưới vĩ tuyến17.
Khi hải quân Trung Quốc tiến chiếm quần đảo Hoàng Sa và bị Hải quân Việt Nam Cộng Hòa chận đánh ngày 19 tháng 1 năm 1974 để bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ Việt Nam, Hà Nội đã giữ thái độ im lặng hoàn toàn. Quyết định bán nước và thái độ bàng quang (dửng dưng) của Hà Nội đã chứng minh Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam luôn luôn đặt quyền lợi của Cộng Sản quốc tế trên quyền lợi quốc gia. Đây là hành động phản bội Tổ Quốc đầu tiên của đảng Cộng Sản Việt Nam đã phạm trong thời bình để trả nợ chiến tranh cho Trung Quốc, và đền đáp ơn nghĩa của Trung Quốc đã giúp đỡ Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam lên ngai vàng tại Bắc Bộ Phủ và ngự trị trên miền bắc Việt Nam sau chiến thắng Điện Biên Phủ, nhờ sự trợ giúp của tướng Trung Quốc Vi Quốc Thanh và pháo binh Trung Cộng.
Tham vọng quyền lực đã thúc đẩy Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam tích cực phục vụ Trung Quốc, mở đường cho Hán tộc bành trướng xuống Đông Dương và Đông Nam Á, tiến chiếm biển Đông, đặt căn cứ hải quân trên quần đảo Hoàng Sa, khống chế con đường đi ra hải phận quốc tế của Việt Nam và kiểm soát giao lưu hàng hải quốc tế giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Quyết định chuyển nhượng âm thầm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc chứng tỏ đảng Cộng Sản Việt Nam là chủ nhân thật sự của đất nước Việt Nam có quyền cho không hay bán một phần lãnh thổ mà không cần phải thông báo Quốc Hội hay xin Quốc Hội phê chuẩn.
Hậu quả của giác thư Phạm Văn Đồng năm 1958 vô cùng trầm trọng. Hiện nay, chúng ta không thể biết ngày nào có thể lấy lại quần đảo Hoàng Sa về tổ quốc Việt Nam. Ngày đó chỉ đến sau khi đế quốc cộng sản Trung Quốc tan rã.
2) Cắt đất ở biên giới Việt-Hoa dâng cho Trung Quốc
Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, đảng Cộng sản đã dám cắt một phần đất của Tổ Quốc để dâng cho ngoại bang bất chấp luật pháp nghiêm minh của tiền nhân: Trong Quốc Triều Hình Luật do Nguyễn Trãi soạn thảo có một điều khoản phạt tử hình người dân bán đất thuộc quyền sở hữu của mình cho ngoại nhân.
Sau chuyến đi năm 1992 của bộ ba Đỗ Mười-Lê Đức Anh-Phạm văn Đồng đến Thành Đô, thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên, cầu hòa và dập đầu xưng thần với thiên triều Bắc Kinh, đảng cộng sản Việt Nam đã chuẩn bị một cống phẩm đầu tiên để lấy lòng quan thầy: dâng hiến Trung Quốc một phần đất liền dọc theo sáu tỉnh biên giới Việt-Hoa coi như trả một phần món nợ viện trợ của Trung Quốc trong cuộc chiến tranh Việt Nam lần thứ hai để đánh chiếm miền Nam, đào sâu thêm hận thù dân tộc và giết chết thêm cả chục triệu người Việt Nam vô tội. Cống phẩm nầy đã được dâng lên Bắc Kinh bằng việc ký kết hiệp ước phân định lại biên giới Việt Hoa ngày 30-12-1999 theo chỉ thị của Lê Khả Phiêu, người lãnh tụ số 1 của đảng Cộng sản Việt Nam đã bị Bắc Kinh sai khiến một cách dễ dàng vì đã lỡ dại sa vào mỹ nhân kế của người Tàu. Được Quốc Hội bù nhìn phê chuẩn nhanh chóng, hiệp ước  bán nước nầy đã chuyển nhượng cho Trung Quốc trên 1,000 kí lô mét vuông đất liền ở biên giới Việt Hoa, tách rời khỏi lãnh thổ Việt Nam một số địa danh quan trọng như phía Bắc Sa Pa, ải Nam Quan, thác Bản Giốc. Không màng đến trọng tội bán nước, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã cùng với Trung Quốc tổ chức liên hoan ăn mừng việc hoàn thành công tác cắm cọc biên giới mới có lợi cho Trung Quốc.
3) Phân chia lại Vịnh Bắc Việt (Gulf of Tonkin)
Hiệp ước 1887 ký kết giữa đại diện Pháp quốc Patenotre và đại diện Đại Thanh, Lý Hồng Chương đã phân chia Vịnh Bắc Việt theo tỷ lệ như sau: Việt Nam: 63%, Đại Thanh: 37%.Nhưng năm 2000, Trung Quốc đòi phân chia lại Vịnh Bắc Việt theo tỷ lệ 50/50. Dưới tác động và ảnh hưởng của Trung Quốc, Tổng Bí Thư đảng Lê Khả Phiêu, Chủ Tịch nước Trần Đức Lương và Chủ Tịch Quốc Hội Nông Đức Mạnh đã thỏa hiệp ký kết hiệp ước về Vịnh Bắc Việt ngày 25-12-2000 để đáp ứng yêu sách của Trung Quốc nhưng chỉ muốn xin lại 6% mà thôi. Theo hiệp ước mới nầy, Việt Nam mất 14,000 kí lô mét vuông biển trong Vịnh Bắc Việt. Trước sự ngoan ngoãn của các lãnh đạo Đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam, Thủ Tướng Chu Dung Cơ của Trung Quốc, người thay thế Lý Bằng, thông báo sẽ chuyển giao cho cộng sản Việt Nam 2 tỷ Mỹ kim dưới hình thức đầu tư. Số tiền lớn nầy được Trung Quốc xem như tiền mua một phần biển của Việt Nam trong Vịnh Bắc Việt. Một sự thật không thể chối cãi là cộng sản Việt Nam đã bán biển cho Trung Quốc để lấy 2 tỷ Mỹ kim và đã không bảo vệ quyền lợi của quốc gia Việt Nam bằng nhà cầm quyền thực dân Pháp.vụ bán nước lần thứ ba nầy quá lớn, Quốc Hội bù nhìn của Cộng sản Việt Nam đã trì hoãn đến năm 2004 mới âm thầm phê chuẩn hiệp ước phân định lại Vịnh Bắc Việt. Trong khi gia tăng áp lực đối với đảng Cộng sản Việt Nam để nhanh chóng ký kết hiệp ước bán biển trong Vịnh Bắc Việt, thủ tướng Quốc Vụ Viện Trung Quốc Lý Bằng đã nhiều lần bộc lộ cảm tình với Nông Đức Mạnh, chủ tịch Quốc Hội cộng sản Việt Nam, và bày tỏ ý muốn Nông Đức Mạnh sẽ là Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam. Nông Đức Mạnh là hậu duệ của Hồ Chí Minh được Trung Quốc hậu thuẫn mạnh mẽ để tiếp nối sự nghiệp bán nước của cha y.
4) Hợp tác đánh cá và khai thác tài nguyên của biển cả
Các cống phẩm “dâng đất biên giới, hiến biển Vịnh Bắc Việt” của tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam vẫn chưa thỏa mãn tham vọng thôn tính Việt Nam của Trung Quốc. Bộ Chánh trị đảng Cộng sản Việt Nam lại nhận thêm một yêu sách mới: Chuyển nhượng cho Trung Quốc 22,000 (hai mươi hai ngàn) kí lô mét vuông biển Việt Nam từ Quảng Ninh đến Quảng Ngãi dưới hình thức hợp tác đánh cá và khai thác tài nguyên của biển cả giữa hai nước Trung Quốc và Việt Nam. Đáp ứng yêu cầu của Trung Quốc, một hiệp ước thứ ba đã được bí mật ký kết năm 2000 để giao cho Trung Quốc trọn quyền kiểm soát và khai thác biển Đông nằm trong lãnh hải, vùng tiếp cận lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam ở phía Bắc Quảng Ngãi (vĩ tuyến 15). Căn cứ vào hiệp ước nầy, Trung Quốc đã ngang nhiên cấm đánh cá trong các vùng biển của Việt Nam, bắn giết và bắt phạt ngư dân Việt Nam vi phạm các biện pháp hành chánh của họ, xua đuổi hai công ty British Petrolium và Exxon-Mobile không được hợp tác với cộng sản Việt Nam thăm dò và khai thác dầu khí trong các vùng biển của Việt Nam. Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không dám phản đối Trung Quốc để bảo vệ quyền lợi của quốc gia và ngư dân Việt Nam.Hiệp ước hợp tác đánh cá và khai thác tài nguyên ký kết với Trung Quốc năm 2000 đã được nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam xem như một hợp đồng nên khỏi cần được Quốc Hội bù nhìn phê chuẩn. Hiệp ước nầy đã mở đường cho đế quốc cộng sản Trung Quốc chiếm hữu biển Đông và công bố bản đồ “Lưỡi Bò”bao gồm 80% biển Đông và thu hẹp lãnh hải Việt Nam dưới 12 hải lý.
Để chánh thức hóa sự chuyển nhượng vĩnh viễn cho Trung Quốc quần đảo Hoàng Sa (nằm trên vĩ tuyến 17) và các vùng biển Việt Nam ở phía Bắc vĩ tuyến 15 (Quảng Ngãi), nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã không đệ nạp Liên Hiệp Quốc hồ sơ thềm lục địa Việt Nam ở phía Bắc vĩ tuyến 15 và tuyên bố: "Không có tranh chấp trong vùng biển nầy." (vì đã chuyển nhượng cho Trung Quốc).
 
5) Hợp tác khai thác bô xít (bauxite) tại Cao Nguyên Trung Phần
Dưới hình thức hợp tác khai thác bô xít để lấy Alumina, Trung Quốc đã và đang tiến hành âm mưu xâm chiếm Cao Nguyên Trung Phần, một vị trí chiến lược sanh tử của Việt Nam. Sau khi khống chế các vùng biển của Việt Nam ở phía Đông, Trung Quốc có khả năng thành lập một khu tự trị của người Hoa và người sắc tộc thiểu số trên Cao Nguyên Trung Phần ở phía Tây và tách rời nước Việt Nam ra hai miền để làm suy yếu sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Kế hoạch “Diễn Biến Hòa Bình” sẽ giúp cho Trung Quốc thôn tính và Hán hóa Việt Nam với sự tiếp tay của tập đoàn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam hiện nay do Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang cầm đầu. Dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản, Việt Nam đang đứng trước hiểm họa Bắc thuộc lần thứ hai.Hậu quả về an ninh quốc gia của vấn đề Trung Quốc khai thác bô xít trên cao nguyên trung phần nghiêm trọng hơn vấn đề ô nhiễm môi sinh và nhiễm độc nguồn nước của các con sông Là Ngà, Đồng Nai, Sông Bé và sông Sài Gòn cung cấp nước tiêu dùng cho dân cư các tỉnh Bình Dương, Bình Phước, Đồng Nai và thành phố Sài Gòn. Hai hậu quả tai hại nầy sẽ quyết định sự sinh tồn của đất nước và dân tộc Việt Nam. Mặc dầu có sự chống đối của một số cựu tướng lãnh cộng sản như tướng Võ Nguyên Giáp, tướng Đồng Sĩ Nguyên và một số đông trí thức trong nước do giáo sư Nguyễn Huệ Chi đứng đầu, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn nhất quyết tiến hành dự án khai thác bauxite tại Cao Nguyên Trung Phần vì theo lời của viên chánh ủy cơ quan Tình Báo Hoa Nam “tiền đã trao, cháo phải múc”.
 
III  - Âm mưu sáp nhập nước Việt Nam vào Trung Quốc và Hán hóa dân tộc Việt NamTham vọng thôn tính Việt Nam của Trung Quốc đã được bộc lộ rõ rệt trong một cuộc họp mật giữa Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam. Tài liệu mật về cuộc họp nầy đã được công bố trên Internet và đăng tải trên nhật báo Sài Gòn Nhỏ số 226 ra ngày 03-07-2009.Tổng kết cuộc họp, viên chánh ủy Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam đã nêu ra một số ý chánh, trích dẫn nguyên văn như sau:   - Hội nghị đã “bàn về chuyện hợp nhất hai quốc gia trong tương lai”.   - “Hợp kết Trung Quốc -Việt Nam có thể là một mốc lịch sử vĩ đại trên đường phát triển của tổ quốc.”
 - “Trong tình thế hiện nay, Việt Nam không còn chọn lựa nào khác, không còn con đường nào khác hơn là trở về với Tổ Quốc Trung Hoa vĩ đại”   - “Việc Việt Nam trở về với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại là việc trước sau sẽ phải đến. Không sớm thì muộn. Mà sớm thì hơn muộn. Trong lịch sử, Việt Nam từng là quận, huyện của Trung Quốc, là một nhánh của cây đại thụ Trung Hoa.”   - “Sự lựa chọn (giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ) chỉ còn có một. Và ở đây, các đồng chí Việt Nam tỏ ra có lựa chọn đúng. Ngày nay, Trung Quốc vĩ đại phải giành lại vị trí đã có của mình. Có Việt Nam nhập vào, Trung Quốc đã vĩ đại lại càng thêm vĩ đại.”   - “Trong tướng lĩnh, phần nhiều là người của ta, do ta đào tạo, cất nhắc. Công nầy là nguyên chủ tịch Lê (tức là Lê Đức Anh), người rất biết nhìn xa trông rộng”.
   - “Tăng cường viết và nói hằng ngày, hằng giờ, biện luận cho dân thấy cái lợi của việc sát nhập”.
   - “Một khi Việt Nam đã nhập vào Trung Quốc thì vùng Tây Nguyên của Việt Nam là của chung nước ta”.
   - “Phải trấn an các cán bộ các cấp, từ trung ương đến địa phương để họ thấy rằng sau khi hợp nhất, mọi vị trí, quyền lợi, bổng lộc của họ không bị suy suyển. Các đơn vị hành chánh sẽ được giữ nguyên trong một thời gian dài trước khi áp dụng mô hình hành chánh chung của toàn quốc”.   - “Trong thời đại hiện nay… sự sát nhập trở lại của Việt Nam và toàn Bán Đảo Đông Dương tiếp theo là điều tất yếu”.   - “Việc cuối cùng là mô hình quản trị Việt Nam trong tổ quốc thống nhứt. Tỉnh hay khu tự trị”.Trong khi tổng kết cho thấy rõ, viên chánh ủy Tàu họ Lương còn tiết lộ hai bí mật liên quan đến Hồ Chí Minh và Nông Đức Mạnh, nguyên văn như sau:1) “Trung Quốc và Việt Nam là một.  Đó là lời của Hồ đồng chí (tức là Hồ Chí Minh) trong lễ tuyên thệ gia nhập đảng Cộng sản Trung Quốc. Hồ đồng chí tôn kính còn dạy: Trung Quốc và Việt Nam như môi với răng. Môi hở thì răng lạnh. Có nghĩa là hai nước là hai bộ phận trong cùng một cơ thể”.
2) “Nông đồng chí (tức là đồng chí Nông Đức Mạnh) từng tự hào nhận mình là người Choang (Zhuang) trong cuộc gặp gỡ các đại biểu trong Quốc Vụ Viện. Mà dân tộc Choang là gì? Là một bộ phận của đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.
Nông Đức Mạnh là con tư sinh (con riêng) của Hồ Chí Minh đã có với người nữ cán bộ hộ lý tên Nông Thị Ngác bí danh Nông Thị Trưng trong thời gian ẩn trú trong hang Pác Bó ở Cao Bằng năm 1940.Nói tóm lại, nếu bản tổng kết cuộc họp mật giữa Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 Việt Nam sẽ được Trung Quốc thực hiện nay mai với sự cộng tác của các thái thú Trung Quốc trong đảng Cộng Sản Việt Nam thì nước Việt Nam sẽ bị xóa tên trên bản đồ thế giới, dân tộc Việt sẽ bị Hán hóa và trở thành một dân tộc thiểu số trong Đế Quốc Cộng Sản Trung Quốc giống như Tây Tạng, Mông Cổ, Mãn Châu và Hồi Cương dưới quyền thống trị của Hán tộc. Đồng bào người Việt ở trong nước và ngoài nước có lưu ý đến các vụ nhà cầm quyền Trung Quốc thẳng tay đàn áp và giết người dã man đã và đang xảy ra tại Tây Tạng và Tân Cương hay không? Đứng trước nguy cơ mất nước và mất dân tộc hiện nay, chỉ có người dân Việt Nam mới có đủ sức mạnh cứu nước và dân tộc ra khỏi đại họa thống trị và đồng hóa của đế quốc cộng sản Hán tộc.
Đã đến lúc toàn dân Việt ở trong và ngoài nước phải dũng cảm đứng dậy liên kết chiến đấu đập tan họa nội xâm và họa ngoại xâm, thành lập nền Đệ Tam Cộng Hòa Việt Nam trên nền tảng dân chủ pháp trị để bảo vệ sự sinh tồn của Tổ Quốc và Dân Tộc Việt Nam.
PHẠM ĐÌNH HƯNG
Cựu Thẩm Phán Phạm Đình Hưng